Tôi nghĩ ai trong chúng ta cũng từng có một cuốn nhật ký.
Có thể là quyển vở nhỏ giấu dưới gối hồi còn nhỏ. Có thể là file Word không đặt tên, nằm im lìm trong một thư mục sâu trên máy tính. Có thể chỉ là những mảnh giấy nhỏ viết rồi vò nát — vì chưa kịp nói xong đã sợ ai đó đọc được.
Nhật ký không phải để người khác đọc. Nhật ký là nơi bạn nói thật nhất — với chính mình.
Gửi Tôi được tôi tạo ra với tinh thần ấy.
Không phải mạng xã hội. Không phải nơi để khoe hay được nhìn thấy. Đây là không gian riêng của bạn — nơi bạn có thể viết bất cứ điều gì, gửi vào tương lai, và biết rằng không ai đọc được cho đến đúng ngày bạn chọn.
Một cuốn nhật ký bí mật, nhưng có hẹn ngày mở.
Tôi thường nghĩ: điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta dành ra năm phút mỗi ngày — chỉ năm phút thôi — để viết xuống một điều gì đó thật?
Hôm nay bạn cảm thấy thế nào. Điều gì đang làm bạn lo lắng. Điều gì khiến bạn bật cười một mình. Một ước mơ nhỏ vừa thoáng qua. Một câu hỏi chưa có lời đáp.
Không cần dài. Không cần hay. Chỉ cần thật — và gửi đi.
Một tháng sau, ba tháng sau, hay một năm sau, lá thư ấy sẽ tìm về bạn. Và bạn sẽ ngạc nhiên: mình đã từng nghĩ như vậy. Mình đã từng là người ấy.
Đó là điều kỳ diệu mà tôi muốn bạn được trải nghiệm.
Chúng ta sống vội quá. Cảm xúc đến rồi đi, kỷ niệm phai dần, những phiên bản của chính mình cứ thế trượt khỏi ký ức mà không kịp để lại dấu vết. Viết nhật ký — dù chỉ một dòng mỗi ngày — là cách ta nói với tương lai: tôi đã ở đây. Tôi đã sống. Tôi đã cảm nhận tất cả những điều này.
Hãy để Gửi Tôi trở thành cuốn nhật ký bí mật của bạn.
Mở nó ra mỗi ngày — buổi sáng trước khi bắt đầu, buổi tối trước khi ngủ, hay bất cứ lúc nào bạn cần một khoảng lặng để thở. Viết xuống bất cứ điều gì đang ở trong đầu bạn lúc ấy. Rồi chọn một ngày để gửi đi.
Tương lai sẽ cảm ơn bạn — vì bạn đã không để khoảnh khắc này trôi qua mà không ghi lại.